Hiển thị các bài đăng có nhãn Love Stories. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Love Stories. Hiển thị tất cả bài đăng

22 thg 10, 2011

Tình yêu không tật nguyền

Hắn thầm nghĩ: “Sao một người đã viết những điều đẹp đẽ kia, với giọng nói dịu dàng đến chừng ấy mà lại…”, hắn hơi rùng mình, lắc đầu không dám nghĩ tiếp nữa.

Hắn và nàng quen nhau qua một diễn đàn trên mạng. Nhìn thấy cái nickname Cô Độc, và vì suýt xoa trước những bài viết, tâm sự của nàng trên blog cá nhân mà hắn nhảy vào làm quen, rồi chát chit chơi. Ai dè cách nói chuyện của nàng khiến hắn mê tít. Vừa hóm hỉnh, vừa dịu dàng, lại có chút gì đó buồn buồn. Hắn ngỏ ý muốn gặp gỡ nàng ngoài đời để làm quen. Nhưng nàng nói không bao giờ muốn gặp hắn. Ban đầu khi mới quen, nàng nói vì nàng muốn chuyện này sẽ luôn đẹp, chỉ ở trong thế giới ảo. Còn bên ngoài cuộc đời kia, mỗi người có một số phận riêng, khác hẳn nhau. Hắn sẽ không bao giờ có thể chấp nhận được nàng. Lúc nói những điều ấy, nàng vẫn để biểu tượng mặt cười trên yahoo, nhưng sao hắn cảm thấy có điều gì xót xa trong lời nói của nàng.

Hắn và nàng càng ngày càng trở nên thân thiết hơn. Hắn không thể hiểu được tại sao hắn và nàng lại có thể trò chuyện đến tâm đầu ý hợp như vậy. Từ ngày quen nàng, hắn cảm nhận được nhiều điều thật đẹp trong cuộc sống của hắn. Những điều đã từng rất nhỏ nhặt mà đôi khi hắn không để ý đến. Rồi tình yêu đến tự lúc nào mà cả nàng và hắn đều không hay biết, và không thể nào cưỡng lại được.

Hắn khao khát được gặp nàng, khao khát biến cái hạnh phúc chỉ có trong những ảo tưởng ấy thành sự thật hiển hiện bên cạnh mình. Hắn van xin để được gặp nàng. Nàng chỉ lạnh lùng: “Em biết nếu anh gặp em, anh sẽ không bao giờ, không bao giờ muốn gặp em lần thứ hai, chứ đừng nói gì là yêu em”. Hắn đáp lại bằng một tin nhắn “Anh đã nhìn thấu được vẻ đẹp trong tâm hồn em, thì có điều gì anh không thể vượt qua”. Hắn không ngờ lời nói của hắn lại khiến nàng thay đổi.

Nàng và hắn gặp nhau trong một quán cafe ấm cúng và nhỏ bé nằm trong ngõ. Hắn đoán đây là quán quen của nàng khi bước vào quán, vì hắn cũng cảm thấy vô cùng thân thuộc. Hắn đã thấy cái góc quán nhỏ xuất hiện trong nhiều bài viết của nàng. Hắn tưởng tượng ra một cô gái tóc xõa ngang vai, đôi mắt man mác buồn ngồi nhâm nhi ly cafe… Hắn nghĩ nàng đẹp và mỏng manh.

Khoảng 10 phút sau nàng đến. Nàng đang đứng trước hắn. Ngẩng mặt lên nhìn nàng, hắn chới với. Nhưng rất may là hắn định thần lại được. Nàng hoàn toàn khác so với cái sự tưởng tượng của hắn. Nhìn nàng từ đầu đến chân, không nét nào có thể lọt được vào mắt hắn. Nàng xấu! Quá xấu! Nàng nhìn hắn. Nàng thấy rõ được sự ái ngại, sượng sùng trong giọng nói của hắn. Nàng cố ngồi nán lại, nhưng nàng cảm thấy tủi thân. Lần đầu tiên nàng có được một tình cảm ấm cúng khác với một chàng trai.

Tình yêu không tật nguyền, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tinh yeu, tinh yeu qua mang, chuyen tinh yeu

Nàng hoàn toàn khác so với cái sự tưởng tượng của hắn... (Ảnh minh họa)

Nàng đã nghĩ, đã đến lúc nàng can đảm yêu và sống thực với thế giới mà nàng tưởng chừng xa lạ kia. Nàng không xinh đẹp, nàng bị tật nặng ở chân khiến việc đi lại vô cùng khó khăn. Nàng tật nguyền nhưng trái tim lành lặn của nàng đã dành trọn cho hắn. Nàng đã muốn nói với hắn tất cả những điều đó khi hai người gặp nhau, để hắn thực sự hiểu nàng. Nhưng, thái độ hờ hững, xã giao quá mức của hắn đã khiến nàng bị tổn thương thật sự. Nàng lê từng bước khó nhọc ra khỏi quán, để mặc hắn ngồi lặng lại chất chồng những suy tư. Hắn biết nàng đang khóc. Hắn ước giá như hắn có thể chạy theo nàng, ôm nàng vào lòng và nói yêu nàng thật nhiều. Nhưng, chân hắn không nhúc nhích nổi.

Hắn nhắm mắt lại và nghĩ đến khuôn mặt của nàng. Hắn thầm nghĩ: “Sao một người đã viết những điều đẹp đẽ kia, với giọng nói dịu dàng đến chừng ấy mà lại…”, hắn lắc đầu không dám nghĩ tiếp nữa.

Cả ngày hôm đó hắn bị quay cuồng trong những hình ảnh và giọng nói của nàng. Hắn không biết phải cư xử với nàng như thế nào. Hắn ấp ủ tâm hồn trong sáng của nàng nhưng cứ hình dung ra khuôn mặt với dáng đi tập tễnh của nàng là hắn lại đau đớn và lẩn tránh. Nhưng hắn nghe đâu đó trong tâm hồn mình lên tiếng: “Nàng không có tội gì khi nàng không xinh đẹp”.

Hắn ngồi trước màn hình máy tính, buồn bã. Có email mới gửi đến cho hắn:“Em xin lỗi vì đã không nói với anh tất cả, về em. Em đã cố giấu mình đi trong một góc tối của cuộc sống này cho đến khi em gặp được anh. Sự lạc quan, yêu đời, niềm hân hoan của anh với cuộc đời này đã lây sang cả em, khiến em tin tưởng rằng, cánh cửa bên ngoài góc tối của em vẫn có một nơi dành cho em. Em sẽ hạnh phúc biết bao khi đi bên cạnh anh, được sự che chở của anh. Nhưng em đã biết đó chỉ là những giây phút em tự huyễn hoặc bản thân mình vì điều gì đó rất mong manh.

Em không được bình thường như những cô gái khác. Chân em gần như đã không thể đi lại được. Khuôn mặt em như bị biến dạng sau đợt co giật vì sốt quá cao. Lúc ấy em 12 tuổi. Em sợ hãi. Lẩn trốn. Cho đến khi anh xuất hiện. Hôm đến gặp anh, ba em đã chở em đi. Em tưởng đã đủ can đảm… Nhưng…, sau tất cả, em chỉ muốn xin lỗi anh. Ngàn ngàn lần xin lỗi. Sẽ không bao giờ anh phải nhìn thấy em nữa. Em biết rằng em chỉ nên ở trong thế giới của em. Mãi mãi. Một lần duy nhất, cho em được nói: Em yêu anh”.

Lá thư của nàng khiến hắn thảng thốt. Hắn bối rối, hắn đang nghĩ nếu không có nàng, hắn sẽ ra sao?! Hai năm với biết bao nhiêu tâm tư. Tâm hồn hắn đã trao chọn cho nàng. Hắn sẽ sống ra sao để lấp đầy khoảng trống mà nàng để lại!

Hắn không reply email của nàng. Hắn gọi cho nàng. Đầu dây bên kia không nhấc máy. Hắn để lại lời nhắn trên điện thoại của nàng: “Chào Vi. Anh làm quen với em nhé. Anh là Phan. Hãy cho chúng ta cơ hội để bắt đầu em nhé. Anh sẽ đợi… Và em thực sự nói đúng, tình yêu không bao giờ tật nguyền.”

(ST)

17 thg 7, 2011

Sữa và kem bạc hà.

6h sáng.

Cô vác balô lên vai. Ngoắc taxi, và đến công ty anh.

Anh đã đợi sẵn dưới chân tòa nhà. Lâu rồi cô mới thấy anh mặc jeans và áo thun kẻ sọc. Đa số những lần gặp nhau, anh đều quần tây áo sơ mi chỉn chu, đưa cô đi ăn, trò chuyện với cô, rồi lại quay về công ty làm đến khuya.

Anh bảo tài xế chạy về hướng Nam. Cô và anh đang đi ra biển.

Anh khẽ kéo cô dựa vào người anh, dụi đầu vào tóc cô và hít thật sâu.

Cô cũng khẽ vòng tay ôm lấy anh. Một cái ôm không trọn vẹn, anh to quá vòng tay cô. Cô nghe thấy mùi nắng từ áo anh, cả mùi da thịt của anh, cái mùi mà cô đang vô cùng nhớ.

Những lần đi cùng, có bao giờ cô được ngồi thật sát anh thế này. Cô nhớ chỉ duy nhất hai lần. Lần đầu tiên khi anh đưa cô về nhà, cũng ngồi trên taxi thế này. Hôm đó anh ho rất nhiều, nhưng vẫn cùng cô ăn kem. Cô gọi kem chocolate bạc hà, anh bảo sẽ chọn kem giống cô để được nếm món kem bạc hà mà cô ưa thích. Anh luôn đòi nếm thử những món ăn mà cô gọi, thỉnh thoảng lại còn bắt đút không khác gì trẻ con. Cô yêu nhiều cái trẻ con trong một người đàn ông như anh.

Lần thứ hai anh ngồi sát cô đến nỗi cô có thể nghe được tiếng nhịp từ lồng ngực anh. Hôm đó anh và cô đến khu thương mại chơi điện tử. Phòng game rất đông, anh đã nhường cái ghế cuối cùng cho cô. Và để cả hai cùng có thể chơi trò tìm điểm khác nhau trên màn hình, cô bảo cô có thể “share” cái chỗ ngồi khiêm tốn ấy với anh. Và cứ thế, cô như lọt thỏm trong lòng anh, thỉnh thoảng lại hất cùi chỏ vào ngực anh nũng nịu khi anh không buồn tập trung vào màn hình mà chỉ mải dụi đầu vào tóc cô. Đó là lần cuối cùng anh ngồi thật sát cô. Là hôm chị ấy đi công tác.

Sữa và kem bạc hà, Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, chuyen tinh yeu hay, tinh yeu gioi tinh, ban trai, ban gai, nguoi yeu,

Cô đưa tay ôm lấy gương mặt anh. Và như mọi khi, anh lại cầm lấy tay cô và đặt lên đấy một nụ hôn, nhẹ và sâu. Cô thích cái cảm giác nhồn nhột khi gương mặt anh cạ vào làn da mỏng mảnh của cô. Cô thích chạm vào cằm anh sau khi anh cạo râu được 2 ngày. Có lần cô đã nói với anh điều này, và kể từ đó cô hay nhận được tin nhắn của anh với nội dung: “Hai ngày trước anh đã cạo râu. Hôm nay em có muốn gặp anh không?”. Và cô sẽ gặp anh, và cô sẽ vờ như vô tình với tay trước mặt anh để lấy thứ gì đó, và anh sẽ vờ như vô tình chạm cằm vào cánh tay cô, khẽ dừng ở đấy cho đến khi cô nhoẻn miệng cười và tặng anh một cái liếc sắc đến ngọt ngào.

Điện thoại anh báo có tin nhắn. Đúng 8h. Không cần đọc cô cũng biết được là của ai. Là chị ấy nhắc anh uống sữa. Đối với chị ấy, anh như một đứa trẻ cần sự chăm bẵm và giám sát thường xuyên. Cứ đúng 8h chị nhắc anh uống sữa. 12h điện thoại nhắc anh đừng bỏ bữa trưa. Đợt anh bị ho kéo dài, ngày nào chị cũng nhắc anh uống thuốc. Còn cô thì chỉ bảo anh ráng nhịn uống nước đá vì cô biết anh không thể nào uống nước không lạnh. Thậm chí còn đòi anh đưa đi ăn kem để ăn mừng sự kiện cả cô cũng bị viêm họng.

- “Ôi thèm kem bạc hà quá đi!”

Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi. Chẳng bao giờ cô bảo với anh là cô buồn vì điều đấy cả. Bởi cô đã chấp nhận là người thứ hai yêu anh, sau chị ấy. Đã có lúc cô nghĩ mình có thể đánh đổi tất cả để anh chỉ là của riêng cô, hoặc chí ít nếu cô có thể xuất hiện trước mặt anh trước chị ấy, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Có lúc trong giây phút ích kỷ, cô ước giá như anh bớt thành công đi một ít, bớt đáng yêu đi một ít, như thế có thể chị ấy sẽ không còn ở bên anh nữa, và chỉ còn một mình cô ở lại. Nhưng rồi cô lại nhanh chóng xua tan cái ý nghĩ ấy đi vì như thế thật bất công cho anh quá.

Sữa và kem bạc hà, Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, chuyen tinh yeu hay, tinh yeu gioi tinh, ban trai, ban gai, nguoi yeu,
Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi

Anh quyết định tắt máy điện thoại.

Đây là lần đầu tiên cô ra Biển cùng anh. Cô đang thực hiện lời hứa của mình năm xưa khi đưa anh ra trước Biến. “Trông thấy anh rồi chứ Biển? Là người em yêu vô cùng.” Rồi cô đưa máy ảnh lên, hướng ống kính vào mình rồi nép thật sát vào anh. Cô thích chụp ảnh, nhưng chưa bao giờ để anh chụp ảnh cho cô.

- “Em không muốn phải đứng một mình mà không có anh bên cạnh.”

Và anh lại ôm cô vào lòng, đặt khẽ lên trán một nụ hôn. Rất ấm.

Cô nhón chân thật khẽ. Anh đang ngủ. Hai má anh đỏ ửng hệt như khi vừa mới uống xong hai cốc bia. Cô yêu gương mặt anh lúc này mặc dù chẳng thích anh uống bia nhiều tẹo nào. Cô khẽ tiến đến đầu giường, buộc lại những sợi tóc con đang rơi hai bên má, mím chặt môi và hít thật sâu, khe khẽ cúi gần sát mặt anh. Cô hầu như nín thở. Môi cô chạm vào môi anh, rất nhẹ. Cô nghe được hơi thở đều đều của anh phả vào cổ cô. Cô nhớ đến bộ phim “Người nhện” có cảnh cô gái hôn người nhện khi anh ta đang bị treo ngược trên cây.

“Thế em cho anh là Người nhện à?” – anh vẫn không mở mắt.

Ngượng ngùng như đứa trẻ bị bắt gặp đang ăn vụng, nhưng bàn tay của anh đã không cho môi cô rời khỏi anh khi ôm lấy đầu cô một cách dứt khoát.

“Nếu thế thì anh thích bị treo ngược suốt đời.”

***

Tỉnh giấc khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay anh. Không động đậy, không cựa mình, cô nằm yên nghe tiếng Biển hòa vào từng nhịp thở của anh. Cô nghe cả mùi thơm của anh, một mùi thơm mà có lẽ suốt cả cuộc đời này không bao giờ cô quên.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô. Cô vội khẽ rời khỏi vòng tay anh. Là một người bạn thân của anh mà cô đã từng gặp gọi. Cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi nhớ ra rằng anh đã tắt điện thoại từ sau tin nhắn sáng qua. Cô được báo rằng chị ấy hiện đang trong viện, phải mổ, một ca mổ tim khá quan trọng và mọi người không tài nào liên lạc được với anh.

Cô mang theo máy ảnh, một mình đi ra Biển.

Sữa và kem bạc hà, Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, chuyen tinh yeu hay, tinh yeu gioi tinh, ban trai, ban gai, nguoi yeu,
Nhớ uống sữa mỗi ngày. Sữa sẽ tốt cho anh hơn kem bạc hà!

Anh tỉnh giấc mà không thấy cô. Đoán rằng cô đang chụp cảnh Biển ngoài kia, anh chạy dọc bờ biển kiếm tìm trong vô vọng. Anh đã trông thấy dấu chân cô trên cát, từ cửa phòng dẫn ra Biển. Và rồi anh cũng đã thấy dấu chân cô đi trở lại phòng. Chắc cô lại đùa với anh đây mà, anh bật cười. Cô có lúc nũng nịu như một đứa trẻ, có lúc già dặn như một phụ nữ từng trải, nhưng lúc nào cũng vô cùng quyến rũ, từ cái cách cô nhìn anh, cách cô nói chuyện với anh, cách cô quan tâm đến anh, cách cô hôn anh, thậm chí trong từng sms cô gửi, vô cùng đặc biệt và lôi cuốn. Ở bên cô, anh hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh gò bó nơi công sở của mình, cô dạy anh nói tiếng lóng và rồi cả hai bật cười như nắc nẻ khi anh thực tập nó với cô.

Suy nghĩ của anh dừng lại nơi chiếc bàn khi anh đặt chân đến cửa phòng. Là chiếc máy ảnh của cô mà chỉ mấy phút trước trong lúc vội chạy ra Biển anh đã không để ý đến. Không bao giờ cô đi đâu mà không mang theo máy ảnh – một thói quen và cũng để phục vụ cho sở thích chụp ảnh của cô.

Anh muốn xem trong lúc anh ngủ cô đã chụp được những gì.

... Là cảnh cô ngồi một mình trước Biển, nhoẻn miệng cười. Nhưng đôi mắt rất buồn. Anh đọc được điều đó.

Anh chỉnh máy ảnh cho chạy tiếp, nhưng không còn một tấm ảnh nào, không thấy cả tấm cô và anh hôm qua khi vừa đến Biển.

Anh bắt đầu có linh cảm không hay.

Anh tìm điện thoại gọi cho cô. Hai tin nhắn đang chờ khi anh vừa mở máy.

Tin nhắn đầu tiên: “Em phải vào viện. Tim em không được khỏe. Anh đang ở đâu? Em rất cần anh”.

Tin thứ hai: “Anh ơi, em chụp ảnh một mình trông cũng ổn đấy chứ?! Không có anh em vẫn ổn mà. Nhớ uống sữa mỗi ngày. Sữa sẽ tốt cho anh hơn kem bạc hà!”.

(St)

16 thg 7, 2011

Chuyện đời thường.


Ðây là một câu chuyện đời thường, cảm động của nhà văn khuyết danh (Trung Quốc). Hai nhân vật chính trong truyện đã trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối cùng nhận ra nhau khi một người không còn nữa trên đời.


Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.

Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo:

- Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!

Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.

Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:

- Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?

Tôi cười:

- Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả.

Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo:

- Ðây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.

Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm:

- Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?

Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.

Ðiều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Ðàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Ðôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.

Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại:

- Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?

Anh trợn mắt:

- Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?

Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.

Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy "nhiệm vụ nặng nề" này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Ðể thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:

- Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?

Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài:

- Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?

Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.

Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.

Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo:

- Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?

Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ "đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy", và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: "Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!" rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?

Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi:

- Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà.

Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?

Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà... Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.

Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.

Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Ðêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.

Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.

Tôi sống một mình. Ði bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.

Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo:

- Ðợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.

Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: "Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy... ". Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.

- Em có bầu rồi đấy à?

Ðây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi.

- Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.

Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.

Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu "Xin lỗi" nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.

Ðêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.

Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Ðến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: "Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?"

Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...

Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.

Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: "Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa". Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là...

Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:

"Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Ðấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ...

Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé!

Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất..."


Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:

"Em yêu quý. Ðược lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé..."

Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:

- Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ...

Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt...

(St)

4 thg 7, 2011

Nó và anh.


Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.

Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:

_Anh này, chúng mình chia tay nhé!Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.
_Cho anh hôn em lần cuối được không?
_Em không muốn hôn, em muốn lên giường!
_Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh.Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi.


Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó."Em yêu anh!"Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì thuê bao đã tắt máy. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.

_Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?
_Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?
_Anh cũng kết hôn rồi...Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó. Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ.Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Cuối cùng nó là người kết thúc:
_Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.

Anh cười, một nụ cười rất buồn....

Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết.Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!" Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.

"Ngày...tháng...năm...
Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng.


..Ngày...tháng...năm...
Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế.


..Ngày...tháng...năm...
Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất.


..Ngày...tháng...năm...
Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa.


...Ngày...tháng...năm...
Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh.


..Ngày...tháng...năm...
Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi.


..Ngày...tháng...năm...
Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy.


..Ngày...tháng...năm....Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!"

Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa.Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.

Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết.
(st)

20 thg 2, 2011

Ly cafe nhạt màu





1. Người khách tình cờ

Tôi biết đến quán cà phê này do một người bạn giới thiệu. Đó là một nơi khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, nơi tôi cảm thấy yên bình cũng như thanh thản trong tâm hồn vốn mệt mỏi với công việc từ lúc... bình minh chào ngày mới.

Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?

Anh nhân viên trong quán tiến đến gần chỗ ngồi của cô , mỉm cười nhìn cô rồi hỏi:

- Tuần này của hai anh chị thế nào?

_Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên.

...Cô gái trẻ vẫn chắp tay vào nhau, mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp trả. Vậy ra, tôi đã đoán đúng. Cô ấy đang chờ người yêu. Và hai người họ là khách quen của quán cà phê này

Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nóng lòng muốn xem mặt anh chàng người yêu tốt số ấy là ai, nhưng vẫn không thấy anh ta đến. Đàn ông con trai mà lại để người yêu mình chờ đợi mỏi mòn như thế, thật không lịch sự chút nào.

Cô gái trẻ từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào màn hình di động trên tay, lâu lâu lại khẽ cười, nhưng đôi mắt vẫn đượm một chút gì đấy buồn và day dứt. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn ly cà phê đen như màu mắt đang từ từ nhạt màu đi khi đá dần tan r...a. Thời gian làm nhạt phai mọi thứ...?

Rồi tôi bỡ ngỡ khi cô gái trẻ gọi tính tiền và bước ra cửa, anh nhân viên buông một câu chào khó hiểu :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.

Tôi vẫn tròn xoe đôi mắt và cố gắng hiểu những gì đang diễn ra. Cô gái bỗng quay lại nhìn vào mắt tôi rồi mỉm cười. Có lẽ cô ấy đã biết có một kẻ tò mò đã trộm nhìn mình từ nãy đến giờ.

‎2. Nhân viên lâu năm

Tôi làm part-time cho quán cà phê này từ khi là sinh viên năm nhất. Tôi thích làm vào buổi tối, nhất là cuối tuần, khi những cặp tình nhân chọn nơi đây làm điểm hẹn hò, tôi đã chứng kiến được những chuyện tình lãng mạn... hài hước, và cả đau đớn nữa..

Vẫn như mọi buổi tối thứ bảy, cô gái ấy đến cùng với người yêu của mình. Tôi lập tức pha nước cho cả hai, như thường lệ, anh- cà phê đen và cô- cà phê sữa. Đã lâu rồi tôi không được nói chuyện với anh. Anh ấy là một người vui tính, nhưng rất điềm đạm và cư xử lịch thiệp, cũng như chiều chuộng người yêu mình hết lòng.

Tôi đặt ly cà phê sữa cho cô, và ly cà phê đá cho anh. Tôi vẫn pha cho anh nhiều cà phê hơn những người khách khác - vì anh là một người khách đặc biệt của quán chúng tôi.

- Tuần này của hai anh chị thế nào? - Tôi hỏi một câu quen thuộc như thường lệ. Thường thì anh sẽ là người trả lời. Nhưng bây giờ thì không.

_ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên - Cố ấy mỉm cười nhìn tôi và đáp trả.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi để ý có một vị khách ngồi gần cửa sổ suốt từ nãy đến giờ vẫn nhìn chăm chăm vào hai người họ. À không, chính xác là vào cô ấy. Cô đang mở điện thoại di động và xem lại hình ảnh hoặc tin nhắn gì đấy - tôi đoán thế - có lẽ là những tin nhắn của anh và hình hai người chụp bằng máy di động.

Khi ly cà phê đen của anh đã tan hết đá. Cô gọi tính tiền và bước ra cửa. Tôi mỉm cười chào hai người :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.

3. Cô gái trẻ

Tôi và anh là bạn thân từ nhỏ. Đến hết năm cấp 3, chúng tôi quen nhau và hạnh phúc đến tận bây giờ. Nửa năm trước, anh dắt tôi vào một quán cà phê khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, làm thanh thản và dịu mát tâm hồn tôi. Khi tôi và anh cãi nhau, chúng tôi thường đến quán cà phê này, và sau đó thì lại làm lành với nhau, rất dễ dàng.

Sau một thời gian lui tới quán cà phê này vào mỗi tối cuối tuần thì chúng tôi đã trở thành khách quen của quán. Anh bắt chuyện với một nhân viên trạc tuổi chúng tôi, cậu ấy có vẻ thích cách nói chuyện của anh, và sau đó thì ba chúng tôi quen nhau.

Cô nhìn về phía cửa sổ, mỉm cười với vị khách đang tròn xoe đôi mắt vì câu chào của tôi. Tôi không mấy ngạc nhiên, vì luôn có những vị khách tò mò về câu chuyện tình yêu của hai người họ.

Hôm nay, tôi lại đến đây cùng với anh. Tôi không cần gọi nước vì khi thấy chúng tôi, cậu nhân viên ấy sẽ biết mình nên pha nước gì. Ly cà phê đen cho anh lúc nào cũng được pha với rất nhiều cà phê, và chỉ bỏ một ít đường, vì anh thích uống như thế, cậu nhân viên cũng biết như thế.

- Tuần này của hai anh chị thế nào? - Cậu ấy hỏi chúng tôi một câu hỏi quen thuộc như thường lệ. Nếu như mọi khi, tôi sẽ để anh trả lời. Nhưng bây giờ thì không.

_ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên… - Tôi trả lời cậu ấy thật tự nhiên...

Một tiếng đồng hồ trôi qua, vị khách ở bàn đối diện gần cửa sổ vẫn nhìn vào tôi chăm chăm từ nãy giờ. Tôi cười nhạt, chẳng để tâm nữa, rồi lại mở di động và đọc những tin nhắn của anh từ nửa năm trước. Bây giờ, anh không còn nhắn tin cho tôi nữa, nhưng đọc lại những tin nhắn của anh, tôi vẫn cảm thấy hanh phúc. Mỗi khi chúng tôi giận nhau, anh luôn nhắn tin làm lành trước, và khi kết thúc một tin nhắn, anh thường để câu này vào cuối tin: "Hãy yêu anh như thể hôm nay là ngày cuối cùng ta bên nhau, em nhé !"

Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía trên, anh vẫn không uống dù chỉ một ít cùng tôi. Tôi thấy đắng ở cổ, nhưng vẫn cố kìm nén để nước mắt không rơi, vì tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc.

Khi tôi gọi tính tiền và bước ra cửa, cậu nhân viên mỉm cười chào chúng tôi :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau.

Thường thì anh sẽ quay lại và nói với cậu ấy rằng: "Tất nhiên rồi! Vì chúng tôi là cặp tình nhân hạnh phúc nhất thế gian này…" . Nhưng hôm nay, anh vẫn không nói gì.

Vị khách ở gần cửa sổ vẫn cứ nhìn hai chúng tôi. Tôi mỉm cười với ông ta rồi bước ra khỏi quán, hoà vào dòng người tấp nập ngoài kia, với những tiếng xe cộ réo lên inh ỏi, những ngọn đèn đường làm mắt tôi nhạt nhoà đẫm lệ…

Cuối cùng thì, tôi vẫn phải khóc, vì nhớ anh... Một người đã ra đi vĩnh viễn từ nửa năm trước

27 thg 1, 2011

Câu chuyện về ngọn hải đăng


Đêm nay biển vẫn không thôi gào thét, từng cơn sóng cao ngất đua nhau đổ ập xuống chân ngọn hải đăng như muốn quật ngã và cuốn trôi nó đi trong cơn cuồng nộ. Đã hai ngày rồi cơn bão vẫn chưa tan, hai ngày Thuyền chưa trở về và cũng hai ngày Hải Đăng chưa hề chợp mắt.

Đêm đầu tiên khi cơn bão về, lòng Hài Đăng cồn cào như lửa đốt. Nó gắng sức soi sáng khắp nơi, lòng thầm mong Thuyền đừng về đêm nay. Tim nó cứ đau thắt lại vì lo lắng.. có khi nào ngoài khơi xa kia, nơi những ánh chớp đang thi nhau lóe lên cắt dọc ngang bầu trời, nơi nó chẳng thể nào soi sáng tới được, Thuyền đang phải một mình vật lộn trong cơn giông bão...

Rồi ngày sang, những lo lắng trong lòng Hải Đăng như những mũi kim đâm vào tim nó. Nó chẳng thể làm được gì, chỉ biết hướng mắt đau đáu nhìn ra xa...Ngày nặng nề và chậm chạp đi qua mà vẫn chẳng thấy bóng Thuyền về. Hình ảnh Thuyền không lúc nào không trong suy nghĩ của Hải Đăng, nó tự an ủi mình rằng "Có lẽ Thuyền đã tìm được một nơi tránh bão"

Màn đêm lại buông xuống, bão vẫn chưa tan. Hải Đăng tạm yên lòng với ý nghĩ giờ này Thuyền chắc đang an toàn ở một bến neo đậu nào đó. Rồi bất chợt nó nhớ ra đã hai ngày trôi qua nó chưa hề chợp mắt. Hai ngày phải gống mình trong cơn bão, lo lắng và mệt mỏi... trời cũng sắp sáng rồi, nó từ từ khép mắt rồi thiếp đi bỏ mặc bóng tối và cơn bão...

Một ngày mới lại sang, Hải đăng tỉnh dậy thấy mặt trời đang lên. Cơn bão đã tan, biển lại xanh trong và yên bình đến lạ. "Bão tan rồi, hôm nay Thuyền sẽ lại về với nó " Ý nghĩ đó khiến nó vui vẻ nhìn ra phía chân trời - nơi đầu tiên nó sẽ thấy một chấm nhỏ thân quen, rồi cánh buồm, rồi sẽ là Thuyền mà nó yêu thương. Thuyền sẽ đậu bên nó, kể cho nó nghe về cuộc hành trình trong những ngày chúng phải xa nhau

Mặt trời đã lên cao.. Sao vẫn chưa thấy bóng Thuyền về?

Hoàng hôn bắt đầu xuống rồi...

"Đêm nay Thuyền sẽ về, chắc cơn bão khiến Thuyền mệt mỏi chút thôi nên ko thể chạy nhanh được" Bóng tối buông xuống là lúc Hải Đăng bắt đầu chiếu sáng khắp bãi biển. Thuyển sẽ vui lắm bởi Thuyền sẽ được nhìn thấy Hải Đăng trước. Đó vốn là điều mà Thuyền luôn ganh tị với Hải Đăng đấy thôi. Nó mỉm cười một mình và chờ đợi, có một điều mà nó biết chắc đó là Thuyền sẽ về bên nó ngay khi có thể...




Mặt trời lại lên bỏ lại sau đôi mắt mệt mỏi của Hải Đăng một đêm dài đằng đẵng:

"Tại sao Thuyền vẫn chưa về ?"

"Có lẽ trục trặc gì đó do cơn bão khiến Thuyền chậm chễ đấy thôi" Hải Đăng lại tự an ủi lòng mình, mắt vẫn ko ngừng dõi về phía chân trời

Rồi lại một đêm qua..ngày lại tới...

"Tại sao Thuyền vẫn chưa về...?"

"Có lẽ..."

"Có lẽ..."
...

"Tại sao Thuyền vẫn chưa về..."
...

Một tuần...một tháng...một năm... rồi bao nhiêu ngày trôi qua Hải Đăng cũng không nhớ nữa... Có lẽ nào Thuyền đang ở bên một ngọn hải đăng nào đó... Có lẽ nào Thuyền đang đậu yên ở một bến cảng nào đó... Có lẽ nào tại nó chẳng thể cùng Thuyền đi xa... Có lẽ nào... Hải Đăng chẳng thể tìm được điều gì để tự an ủi hay hỏi mình nữa... Ngày tháng cứ đi qua và đôi mắt nó luôn nhìn ra xa chờ đợi mà chưa một lần ngơi nghỉ.

"Tại sao Thuyền vẫn chưa về..."
...

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, những nhớ mong dằn vặt khiến Hải Đăng ngày một héo hon tiều tụy. Những nắng mưa, gió bão làm cho nó ngày một già cỗi và kiệt sức... Rồi một ngày kia chẳng còn sức lực đứng vững nữa, nó đổ ập xuống trong một cơn giông.

"Tại sao Thuyền không về?”

Khi Ngã xuống Hải Đăng mới đau đớn nhận ra xác Thuyền tự bao giờ đã nằm ngay cạnh nó. Giờ đây nó mới biết rằng nó có thể chiếu sáng cả bãi biển, có thể nhìn ra rất xa nhưng chẳng thể nào chiếu sáng hay nhìn xuống được chân mình. Và khi xa nhau, nó mong ngóng Thuyền nhiều thế nào thì Thuyền cũng mong được nhanh chóng trở về bên nó nhiều như thế dù giữa chúng là những cơn giông bão.

Giá như đêm đó Hải Đăng đừng ngủ quên...

Tặng câu chuyện này cho tất cả những ai đang yêu và sẽ yêu: "Bạn đừng bao giờ rời mắt hay buông tay khỏi người mình yêu nhé. Bởi chỉ một tíc tắc thôi bạn có thể sẽ mất người mình yêu mãi mãi..."

... và có khi nào đến những lúc năm tháng của cuộc đời đi qua mất người ta mới nhận ra người ta yêu thương và chờ đợi vẫn luôn ở bên cạnh ta tự khi nào...

Anh biết không, phải xa anh, em sẽ buồn lắm đấy!

“Anh này, em định đi cắt tóc”

“Cắt thế nào?”

“Rất ngắn và rất lởm chởm”

“Sẽ xấu lắm đấy!”

Tôi tảng lờ như không nghe thấy anh nói. “Sẽ chẳng vì thế mà anh hết yêu em”.

Anh là gã nhà thơ căm ghét con chữ nhất mà tôi từng gặp. Dường như mỗi lần mở miệng là một sự đày ải với anh, thay vào đó, anh miệt mài viết và làm. Thơ anh là bức hoạ với những gam màu loang lổ, nơi mỗi người tìm thấy một tông của riêng mình. Một ngày của anh bắt đầu lúc 6 giờ sáng và kết thúc vào nửa đêm: chụp ảnh, viết báo, vẽ tranh, làm từ thiện… Anh lao vào công việc như thể thiếu anh sẽ không còn ai lưu lại những khoảnh khắc, không ai đưa tin và không ai muốn làm việc tốt nữa. Anh không thích tôi cắt tóc ngắn nhưng vẫn không bỏ thói quen lùa tay vào tóc tôi hay đặt lên tóc những nụ hôn thật nhẹ. Như thể nếu không phải là anh, sẽ chẳng một ai đối xử với tôi theo cách ấy.

***

“Anh này, em sẽ đi học thêm tiếng Pháp”.

“Anh có nghe em nói không thế, em sẽ đi học tiếng Pháp”!

“Ừ, anh nghe rồi!”

“Nghe rồi thì anh phải nói gì đi chứ?”

Anh lùa ngón tay vào mái tóc lởm chởm màu hung đỏ của tôi, mỉm cười nói “Sẽ mệt lắm đấy!”

Rồi cứ thế, ba buổi một tuần anh miết mải trên những con đường ngoằn ngoèo nối nhà anh với nhà tôi với lớp học tiếng Pháp. Anh là quần áo, anh hì hụi nấu bữa cơm chiều, anh rửa bát và giặt giũ… Anh có thể làm bất cứ điều gì để tôi có được bốn tiếng mỗi ngày mà ngủ. Tôi và những ước mơ ngông cuồng của tôi, anh chưa bao giờ hỏi vì sao, vì sao tôi phải vắt kiệt sức mình cho mấy đồng lương chạy bàn còm cõi, những tiết học trầy trật, những trang viết suốt đêm dài. Anh là ly nước mát sau một cơn say, là chiếc khăn tay khi tôi bất chợt cay sống mũi, là tất cả những gì tôi cần không đòi hỏi nhận lại, không mảy may cần lòng biết ơn. Tôi cứ thích ỉ vào anh mãi thế, để mãi sống như một đứa trẻ tham lam và khờ khạo.

Ảnh minh họa: Raysoda


“Anh này, rồi em sẽ thế nào nếu không có anh?”

“Em sẽ chỉ còn ba tiếng, mà có lẽ là hai tiếng mỗi ngày để ngủ, với thói quen sinh hoạt bừa bãi và tham công tiếc việc của mình”.

“Ôi này, anh vừa nói một câu rất dài nhé, dài nhất thế kỷ đấy” - Tôi cười ngặt nghẽo, khoái trá với tập hợp từ anh vừa tung ra mà tôi cho là nhiều lắm – “Thế còn anh thì sao, rồi anh sẽ thế nào nếu không có em?”

Anh đưa mắt nhìn ra khoảng không mênh mông, gió xô tóc che kín vầng trán thanh tú và đôi mắt nâu tôi rất hiếm khi đọc được trong đó niềm vui hay nỗi buồn: “Anh à, sẽ buồn lắm đấy!”

Tôi vòng tay ôm choàng lấy anh, bằng hết sức bình sinh ôm lấy anh thật chặt, sợ câu nói đùa độc địa có thể cướp anh khỏi tôi ngay bây giờ, ngay nơi này. Khi anh nói, có điều gì nhoi nhói nơi góc ngực trái của tôi.

***

Tôi đứng lặng nhìn bóng anh đơn độc giữa hàng dài những hành khách làm thủ tục check-in. Tôi chưa bao giờ nói với anh là anh nhìn từ đằng sau rất cao lớn, bờ vai rộng và dáng đi hiên ngang. Tôi chưa bao giờ nói với anh là anh cười rất đẹp, dù rất hiếm khi anh cười. Tôi chưa bao giờ nói với anh là giọng anh rất trầm ấm, và tôi bị kích động kỳ lạ mỗi khi anh buông tiếng “lắm đấy” ở cao độ lửng lơ. Tôi chưa bao giờ nói với anh những điều tận thẳm sâu tôi nung nấu. Anh biết không, em nằng nặc đòi cắt tóc ngắn vì tất cả những người con gái trước đó của anh tóc đều đen và dài. Anh biết không, em học tiếng Pháp vì em vô tình thấy mấy dòng nguệch ngoạc bằng tiếng Pháp anh ghi trong một mẩu giấy giấu dưới ngăn kéo bàn. Anh biết không, em đã khóc mãi thôi khi nghĩ đến những lời anh nói “Anh sẽ buồn lắm đấy!”

Bây giờ thì em đã dịch được hết những dòng nguệch ngoạc của anh: “Bé ngoan, đừng buồn nhé nếu phải xa anh”. Làm sao em không buồn được chứ khi chẳng còn ai lẳng lặng nhìn em mỉm cười, chẳng còn ai là quần áo, nấu cơm, rửa bát và giặt giũ, chẳng còn ai lùa tay vào mái tóc ngắn ngủn rối bời của em và đặt lên những nụ hôn thật nhẹ.

Anh biết không, phải xa anh, em sẽ buồn lắm đấy!

(ST)

Đoạn đường phía trước sẽ là của riêng em.


Tình yêu kia là của anh, niềm hạnh phúc trong tay anh em không thể nào giành lấy được, vậy hãy để nỗi cô đơn, nỗi trống trải và nỗi buồn là của em, chỉ riêng em thôi…

Khi em cảm thấy cô đơn, em thường len lỏi vào chốn đông người để tìm những cuộc vui, để thoát khỏi những mệt nhoài mà em phải chịu đựng, thật khó khăn… Nếu như anh hiểu “chia tay rất dễ đánh vần nhưng khó phát âm ra thành tiếng”, anh sẽ chẳng đẩy em ra xa đến thế này. Nỗi cô đơn của em lớn lên trong những đêm mùa đông lạnh ngắt, khô khan. Chúng ta đã đi qua cuộc đời nhau mà anh chưa từng ngoảnh lại nhìn, thử xem, em đang chìm trong những hoang mang đến thế nào. Hạnh phúc thì màu hồng còn nỗi cô đơn màu ghi. Hạnh phúc thì đã rất xa còn nỗi cô đơn vẫn bền bỉ ở lại. Em đã biết rằng hạnh phúc mong manh như một sợi chỉ để rồi chúng ta đã làm đứt nó, chúng ta chẳng biết nâng niu mà luôn níu kéo đến rạn vỡ cõi lòng. Khi em cô đơn, em thường nhớ đến những gì là quá khứ, em cũng rất muốn có một ai nhớ mình mà không do dự, và hét lên rằng “Hãy giấu em vào nỗi nhớ của anh!”, để khi anh trở về là anh sau những ngày xa cách, khi anh đi qua hạnh phúc chóng vánh và quay lại với những điều xưa cũ, anh sẽ thấy em ở trong nỗi nhớ đã xa ấy, rất đỗi hiền lành. Nếu như anh hiểu những điều không giải quyết được có thể để dành đến ngày mai, ngày kia chứ không phải chỉ trong chốc lát, anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc nhanh đến thế mà chẳng kịp suy nghĩ điều gì. Người ta thường cho rằng nỗi cô đơn là nham nhở và ghét bỏ, nhưng em lại cho rằng em cần những điều ấy. Khi em cảm thấy cô đơn, em thấy nó rất bình thường, nhưng khi em thấy anh cô đơn, lòng em quặn thắt. Hãy cứ để nỗi cô đơn của anh cho em giữ lấy, anh chỉ cần niềm hạnh phúc của anh thôi đã là đủ lắm rồi. Mặc dù nhiều khi em ích kỷ muốn rằng hạnh phúc ấy vụt qua anh nhanh chóng để anh có thể nhớ đến người con gái từng đi qua đời anh, nhưng em nghĩ mình cũng không quá xấu xa để giành giật những điều ấy, chỉ mong rằng anh đừng hẹn hò với cô đơn buồn tủi… Nhiều khi không phải có ai nhớ đến mình mới là hạnh phúc, chỉ cần có ai để nhớ mà mình cảm thấy an lòng khi người ta vẫn ổn thì đó là hạnh phúc lắm rồi…

Phố mùa này ướt nhẹp, những cơn mưa phùn cuối đông day dứt từng hồi không yên, những con đường co ro trong gió lạnh, cô đơn làm em nhớ đến anh thật nhiều, thật nhiều hơn những gì mà em nghĩ mình đã từng nhớ…

Em về ngồi vẽ nhớ quên ...

Ướt thênh thang phố-tìm tên một người”

Khi nỗi trống trải bủa vây em như chẳng muốn dứt ra, em thường hát cho yêu thương vơi đầy trong trí nhớ. Em nghĩ tình yêu như một tờ giấy trắng, lúc mới yêu người ta sẽ vẽ vào đó những trái tim đẹp đẽ, nhưng khi tình yêu đã trở nên vụn nát, người ta thường lấy tay nguệch ngoạc những vết vô tình, người ta thường lấy những mảnh vỡ ấy mà cứa nhau đau đến khi chảy máu, một cách rất lạnh lùng. Những vết đau ấy vẫn nhưng nhức trong em những đêm đông lạnh giá. Em lại thèm mùi hoa sữa thoang thoảng khắp phố, em lại thèm những chiếc lá xà cừ bay bay, thèm đi qua những nơi mình đã qua, và rồi em thấy mùa đông thật thiếu thốn, thương lạ lùng... Bởi vì không thể quên, nên khi nỗi trống trải song hành cùng em, em thường cho phép mình chìm đắm trong những kỷ niệm đã hoen úa màu. Bởi vì không thể quên nên khi nỗi trống trải trong em chứa một phần to lớn, em hiểu đó là cảm giác của những người đã đi qua yêu thương sâu đậm, đó là cảm giác chung của những con người nhỏ bé trong trái đất to lớn này. Có những người ngủ mãi trong giấc mơ của ngày xưa mà không muốn tỉnh dậy, có những người đã chối bỏ cuộc sống này vì không thể bước qua, em rất đau lòng. Em cũng nghĩ mình đã chết đi nhiều lần khi nhìn nhau mà thành như người dưng xa lạ, khi bước qua nhau mà chẳng có lấy một câu chào xã giao như những người khác, nhịp tim nhói đến xót xa. Và rồi em lại so sánh yêu thương và nỗi trống trải. Yêu thương màu tím còn nỗi trống trải màu xám. Thương yêu thì mượt mà và ngọt ngào còn nỗi trống trải thì xù xì, đắng ngắt. Anh có nhiều sự lựa chọn trong tình yêu, và anh luôn thay đổi sự lựa chọn đó để có thương yêu mới. Còn em, em cũng có rất nhiều sự lựa chọn, nhưng anh là thương yêu của em mất rồi nên em chẳng chọn thêm một yêu thương nào nữa. Những khi trống trải ngồi bên em, em lại muốn hét lên rằng “Hãy giấu em vào những mệt nhoài của anh!”, để khi anh bước qua những yêu thương, những khoảng lặng giữa yêu thương ấy, những mệt nhoài khi rong ruổi với những cuộc tình chóng vánh, anh sẽ trở về và nhìn lại, đã có em đứng đó rồi, đã đứng rất lâu... Nhưng cứ để em đứng lại nơi ấy, chịu thay những nỗi trống trải nơi anh, bởi nhìn thấy anh mệt mỏi, em chẳng thể yên lòng..

“ Em về ngồi vẽ tiếng cười

Trong veo mát lạnh giữa trời đôi tim”

Khi em buồn, em thường tìm lại sự vẹn nguyên trong tình yêu của chúng mình. Những nỗi buồn va đập vào lòng em những đợt vồn vã, em chẳng kịp trở mình mà tránh né, nên em thường đối diện với tất cả những vỡ tan. Nỗi buồn của em thì không biết hát, nên thi thoảng em tự để những giọt mặn mà rơi xuống má, xuống cằm, đó là cách tốt nhất để vượt qua. Đôi khi, em lại để cho nỗi buồn ấy ngạo cười chua xót, bởi vì em muốn tìm một vỏ bọc cho trái tim đầy non nớt này. Những lúc như thế, em lại nghĩ về anh. Mùa này lạnh lắm nhưng chắc rằng sẽ có một người gom nắng lại, sưởi ấm cho anh trong những ngày quạnh quẽ này, sẽ có người đủ bình yên cho anh dựa vào mỗi khi anh buồn. Khi nỗi buồn xâm chiếm trí óc của em, em lại cảm thấy mình như mắc nợ chính bản thân, em chẳng nên có thời gian để gặm nhấm nỗi buồn ấy, mà nên tìm cách để bước qua. Niềm vui và nỗi buồn thường đi với nhau như là một cặp, niềm vui là màu đỏ và nỗi buồn là màu đen. Niềm vui thì phẳng lặng mà nỗi buồn đầy ghồ ghề gấp khúc. Vì chúng mình yêu nhau quá, nên niềm vui thừa thãi và nỗi buồn thiếu hụt. Chẳng phải vì lý do ấy nên chúng mình rời bỏ nhau sao? Vì anh đã nắm tay em dắt qua những ngày dại khờ và những tháng chông chênh, nên khi anh bước qua em như người vô hình mà em không thể nào đoán trước được, em đã rất rất buồn. Khe tình cảm của em quá hẹp còn tình yêu anh dành quá rộng, nên em chẳng biết giữ chặt mà để nó tự dứt ra, để rồi anh bước đi xa cho cuộc tình ta rơi vào ngõ cụt. Người ta thường tiếc nuối những gì đã mất và những gì không thuộc về mình, nên chẳng quý những gì là thực tại. Vì thế nên nỗi buồn cứ ở lại, song hành cùng em. Và khi em buồn, xin anh “Hãy giấu em vào nỗi đau của anh!”, chỉ khi nào thật đau thôi nhé, khi anh muốn tìm một chút lặng trong tâm hồn mình, anh vẫn thấy em ở đó, cũng đang rất đau vì vết thương anh chưa vẹn lành... Nhưng em chẳng mong gì hai ta đều đau cả, nên xin anh thêm một lần nữa, là nỗi đau của anh sẽ dành tặng em nhé, bởi vì, em ích kỷ, em biết tranh giành...

“Em về ngồi vẽ đau thương
Tình nhân gian vẫn...mỏng lời xót xa”
“Quãng đường yêu chẳng bao giờ tỷ lệ thuận với tình cảm của con người cả”. Em biết tình mình thì rất ngắn nhưng yêu thương lại rất dài. Em chỉ mong yêu thương ấy sẽ ở lại nơi anh, niềm hạnh phúc ấy sẽ ở lại nơi anh, còn em, em vẫn giữ lại cho mình những gì là không thể, không thể để anh cô đơn, không thể để anh trống trải, và cũng chẳng thể nào để anh buồn... đơn giản vì, em thực lòng yêu anh...
“Anh hãy cứ đi...
về phía cuối chân trời
Mặc em đợi một vì sao – của riêng em
bé nhỏ
Xòe tay hứng những Có – Không
rồi không có
chẳng có gì... còn sót lại cho nhau !
Anh cứ đi...
đừng nhìn lại phía sau
Trăng sẽ khóc theo ngập ngừng nhịp bước
Đoạn đường phía trước
Nước mắt – Nụ cười
sẽ là của riêng em...”

Bởi vì em yêu anh.


1 new message


Nó nhổm dậy, chộp lấy cái điện thoại ngay khi nghe thấy nhạc chuông tin nhắn quen thuộc đã được cài riêng cho một số điện thoại. “ Buổi hẹn chiều nay huỷ nhé. Anh có việc bận” . Quăng cái điện thoại sang một bên, Vy vùi đầu vào trong chăn. Nước mắt lăn dài ướt gò má. Vy không hiểu tại sao nó cứ nhất định phải chạy theo người con trai ấy để nhận được sự đáp lại lạnh lùng như thế này. Chia tay cũng đã hơn một năm nhưng nó cứ ôm hoài cái tình yêu ngốc nghếch ấy. Việc bận gì chứ, Vy biết cái việc bận ấy là dành cho một người con gái xinh đẹp hơn Vy, nhẹ nhàng hơn Vy và biết chiều chuộng anh hơn Vy. Vy biết anh đã không biết bao lần nói dối nó, không biết bao nhiêu điều anh giấu nó nhưng nó vẫn lặng lẽ chấp nhận, lặng lẽ chịu đựng bởi vì nó đã quyết định yêu anh bất chấp chuyện gì đi chăng nữa.


Vy khóc nhiều lắm, nhiều đến mức Vy cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu đêm Vy thức trắng để khóc và để nhớ. Vy đã làm không biết bao nhiêu chuyện ngốc nghếch, để người ấy chú ý đến Vy, nhớ đến Vy. Một năm qua tưởng chừng như đã sắp kiệt sức, nhưng Vy vẫn không ngừng tiếp tục cố gắng và hy vọng. Tất cả chỉ vì một câu đã nói ra : “ Bởi vì em yêu anh”
Uh, đúng rồi. Bởi vì yêu anh, nên Vy mới chấp nhận được cả việc chia sẻ trái tim anh với người con gái khác. Vy càng yêu và càng hy sinh nhiều để bảo vệ tình yêu của mình bao nhiêu thì lại càng nhận được sự hắt hủi lạnh lùng bấy nhiêu của chính người mình yêu thương. Vy nhớ cái ngày đau khổ nhất cuộc đời Vy ấy, cái ngày mà tận mắt Vy chứng kiến anh cùng với người con khác... Yêu thương, tin tưởng, hy vọng, ước mơ ... tất cả vỡ oà trong nước mắt và nỗi đau khiến Vy thấy tim mình đau thắt lại như có ai bóp nghẹn. Đó là cảm giác của Vy khi lần đầu cảm nhận được hạnh phúc bấy lâu Vy giữ gìn, vun đắp và nuôi nấng bị chính người mình tin yêu đạp đổ. Rồi lần thứ 2, thứ 3, ... thứ n... Vy đã quen với việc câm nín, âm thầm chịu đựng mình chỉ là một trong những tình yêu nhỏ bé của anh. Vy đã từng nghĩ Vy là một, là duy nhất, là đặc biệt của anh nhưng Vy đâu biết anh có biết bao những “một”, những “duy nhất”, những “đặc biệt” cho đến khi tận mắt chứng kiến những việc anh đang làm. Vy đã từng tự hỏi mình rằng liệu mình có ngốc không ? Câu trả lời chỉ là những giọt nước mắt chảy ra từ sâu thẳm trái tim đã hằn lên những vết thương rỉ máu làm lạnh buốt đến tận đáy tâm hồn.

“Nắng tắt trên con đường dài, kí ức hôm qua mệt nhoài...” Điện thoại reo, Vy chộp lấy cái điện thoại. Là anh.


- Dạ, em đây


- Em đang làm gì thế?


- Em không làm gì cả


- Anh muốn nói chuyện với em, vẫn chỗ cũ nhé. 30’ nữa có mặt.


Cụp máy. Vy không kịp nói thêm câu nào. Một cảm giác bất an chợt trào dâng trong lòng Vy. “Có chuyện gì không ổn đúng không?” Vy tự hỏi rồi lại tự cười trách bản thân mình đã suy nghĩ quá nhiều. Anh lúc nào cũng thế, Vy quen rồi và bởi vì Vy yêu anh nên Vy sẽ làm những gì anh thích.


15h03... Tầng 2 của quán cafe quen thuộc.. Anh đã ngồi đó chờ Vy từ bao giờ. Có một cảm giác gì đó thật lạ khiến Vy quyết định ngồi xuống cái ghế đối diện anh chứ không phải vị trí bên cạnh anh như mọi lần.


Anh cười.


- Tại sao em cứ tự làm khổ bản thân mình như vậy?


- Bởi vì em yêu anh


- Tại sao em không yêu người khác đi, anh đâu có đảm bảo sẽ quay về bên em?


- Bởi vì em yêu anh


- Tại sao em lại cho anh tất cả những gì em có thế hả cô bé ngốc?


- Bởi vì em yêu anh


- Tại sao em lại chấp nhận tất cả những chuyện này?


- Bởi vì em yêu anh


- Uh, anh biết. Thế nên, bởi vì em yêu anh, em hãy buông tha cho anh nhé, đừng gọi điện cho anh vào nửa đêm và khóc lóc nữa, vợ anh sẽ giết anh mất.


Anh cười.


Vy chết lặng, tiếng “Vợ” a nói ra một cách hạnh phúc và tự hào đến thế sao? Vy nhìn anh, Vy cảm nhận được vị mặn đắng của nước mắt.


- Anh lấy vợ bao giờ thế? Sao em không biết gì hết?


- Anh cưới một tuần trước, lỡ kế hoạch thôi.


Anh lại cười.


Một cảm giác khinh bỉ trào lên, nghẹn đắng cổ họng. Vy cười mà nước mắt lăn dài:


- Được thôi. Bởi vì em yêu anh, anh phải hạnh phúc nhé.


Vy lao ra khỏi quán, phóng xe như một kẻ vô hồn. Hiện thực tàn nhẫn và đau lòng trước mắt Vy, ai có thể chia sẻ và thấu hiểu? Vy biết đi đâu, về đâu để không thấy hình bóng anh? Con đường nào Vy đi qua cũng thấy thấp thoáng hình bóng anh với nụ cười thật hiền của anh, với ánh mắt lấp lánh cùng những lời hứa hẹn ngọt ngào. Bao nhiêu kí ức tràn về, ngập tràn trong trái tim Vy tiếng cười nói của anh....


Vy nhớ lắm, ngày xưa....


- Anh ơi, ma có biết yêu không anh nhỉ?


- Anh không biết, em hỏi gì mà ngốc thế.


- Thế anh có yêu em không?


- Hỏi gì mà chẳng liên quan đến nhau. Anh không yêu em thì yêu ai?


- Em biết chứ, em cũng yêu anh. Anh sẽ yêu em đến bao giờ?


- Đến khi nào em hết yêu anh.


....


Vy ơi, máu chảy rồi. Máu từ những vết thương cũ trong tim chưa lành lại chảy rồi, máu hoà vào nước mắt xót lắm. Làm thế nào để giải thoát? Vy đã sống, đã yêu hết mình và khát khao được yêu, Vy đã chấp nhận tất cả nỗi đau mà quá khứ của một năm trước đem lại nhưng nỗi đau ở hiện thực lại là quá sức với Vy. Có nhất thiết phải tàn nhẫn với Vy đến thế không?


Tình yêu làm bằng thuỷ tinh trong suốt, lung ling và đẹp biết nhường nào, thứ thuỷ tinh mỏng manh ấy lấp lánh trong nắng như phalê, ánh lên những hi vọng của một người con gái lấy tình yêu làm điểm tựa của cuộc sống. Nhưng thuỷ tinh là một món đồ dễ vỡ, mặc dù đã nâng niu và giữ gìn nhưng trơn quá, tuột khỏi tay mất rồi... vỡ vụn nhưng vẫn lấp lánh, từng mảnh vỡ cứa vào da thịt, bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn giờ đây đẫm máu. Người con gái gục mặt khóc, nhẹ nhàng nhặt từng mảnh thuỷ tinh. Làm sao để gắn lại bây giờ? Không có cách nào hàn gắn lại, vậy nên chỉ còn cách vỡ vụn, tan biến cùng với tình yêu của mình thì mới hết cô đơn và máu mới ngừng chảy ....


Lại một năm nữa...

Bây giờ thì Vy biết, ma cũng biết yêu, chỉ không có cách nào để khóc và làm dịu nỗi đau trong lòng ấy thôi.


Thì thầm trong gió là tiếng một người con gái đã không còn tồn tại: “ Bởi vì em yêu anh nên em sẽ mang tình yêu của em theo đến bất cứ nơi nào em đến - những nơi chỉ còn anh trong kí ức”.

21 thg 1, 2011

Tình yêu


Tình yêu của những con người bình thường sẽ thắp sáng thế giới.

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.

Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” – chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị: “Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh ngần ngừ đáp: “Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi của em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly nước, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.
Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“…Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình.

Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em.

Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em.

Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán.

Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của mình để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em…

Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết….”

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.
Chị lao đến cửa và mở tung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không có ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi…

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.

Recent Posts

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...